Nỗi bất hạnh của người phụ nữ không thể sinh con

Tôi không phải là một cô gái đẹp nhưng được nhận xét là có duyên, nét duyên ngầm khiến không ít chàng trai phải lòng, tính tôi khá ít nói nhưng tôi rất tôn trọng và quan tâm đến những người thân yêu hoặc bạn bè xung quanh khi tôi xác lập một mối quan hệ nhất định nào đó với họ. Mẹ tôi là con gái gốc bắc nên từ nhỏ tôi đã được rèn kỹ lưỡng về nấu nướng, may vá, lễ nghĩa của những người phụ nữ “nữ công gia chánh” thực thụ Chính vì thế tôi tôi được bạn bè ví von là kiểu phụ nữ mẫu mực cho hôn nhân và gia đình như nhiều bạn bè vẫn nhận xét.

Nỗi bất hạnh của người phụ nữ không thể sinh con

Mặc dù cũng không ít chàng trai tán tỉnh nhưng do tính cách khá khép kín nên đến mãi đầu năm 2 đại học tôi mới mở lòng và bắt đầu tìm hiểu rồi xác lập mối quan hệ nghiêm túc với chàng trai theo đuổi tôi từ năm cấp 3. Quân ở gần nhà tôi và vì theo đuổi tôi mà anh cùng thi vào trường kinh tế, sự kiên trì và tình cảm chân thành, mộc mạc của anh khiến tôi thực sự rung động. Quen nhau được khoảng 1 năm thì gia đình hai bên biết chuyện, mẹ tôi tỏ ý không hài lòng lắm vì gia cảnh nhà Quân không quá khá giả và bà luôn mơ tưởng tôi phải lấy người hơn tôi cả về gia thế lẫn trí tuệ nhiều lần, bà tin rằng với những điều bà truyền dạy cho tôi tôi đủ chinh phục nhiều chàng trai dù ngoại hình không quá mĩ miều. Tuy nhiên mẹ tôi không phản đối quá gay gắt vì tính cách Quân ngoan ngoãn, chịu khó và học hành cũng giỏi nổi tiếng trong vùng xưa nay. Mối quan hệ của chúng tôi được chấp nhận và mỗi lần lễ tết hai đứa về nhà thì luôn ghé qua nhà thăm bố mẹ của nhau.

Nỗi bất hạnh của người phụ nữ không thể sinh con

Tôi xác định quen Quân nghiêm túc nên khi ra trường được khoảng 2 năm, hai đứa đều tìm được công việc khá ổn định ở Sài gòn thì xin gia đình hai bên cho cưới nhau. Tôi cảm nhận được Quân yêu tôi tha thiết và sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì vì mình. Chính vì vậy tôi hoàn toàn mãn nguyện và yên tâm khi cưới Quân làm chồng, lòng tôi không mong mỏi cưới chồng giàu có hơn vì tôi vẫn quan niệm hạnh phúc nhất chính là tìm được tấm chồng yêu thương và cưng chiều mình hết mực, vả lại thời buổi này cũng không còn ai chết đói hay khổ sở vì thiếu thốn tiền.

Sau cưới một năm thì tôi hoàn toàn không dùng biện pháp tránh thai nữa mà để tự nhiên vì cả hai đều mong mỏi có em bé, thế nhưng nửa năm trôi qua, rồi ròng rã một năm trôi qua mà vẫn không mảy may động tĩnh có tin vui gì. Quân rất yêu thương tôi nên không quá dồn ép và luôn động viên tôi cứ từ từ, trời cho con lúc nào thì mình vui vẻ đón nhận lúc đấy, có nóng vội cũng không được gì. Tuy nhiên, vì quá mong mỏi có con tôi lén chồng đến bệnh viện phụ khoa khám vì nghi ngờ khả năng sinh sản của mình. Kết luận của bác sỹ khiến tôi vô cùng lo lắng: tôi bị mắc chứng bệnh buồng trứng đa năng do mất cân bằng nội tiết tố. Tuy nhiên vẫn có khả năng chạy chữa vì phải tất cả phụ nữ mắc chứng bệnh này đều vô sinh và tùy tình trạng từng người. Tôi quyết định giấu chồng vì sợ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng và lén sắp xếp thời gian làm việc để hẹn gặp bác sỹ và áp dụng các biện pháp điều trị. Tuy nhiên phần do tôi lo lắng quá độ khi phát hiện bệnh, phần vì suy nhược cơ thể nên tình trạng mất cân bằng nội tiết tố của tôi càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Nỗi bất hạnh của người phụ nữ không thể sinh con

Sau hơn nửa năm điều trị thì các bác sỹ nói nếu muốn có con thì nên thử phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm vì tình trạng đa năng buồng trứng của tôi rất nặng. Đến lúc này tôi không thể giấu chồng được nữa, tôi quyết định tâm sự với anh, anh ôm tôi vào lòng và nói rằng anh rất thương tôi, không vì lý do gì mà bỏ tôi cả. Tôi sung sướng đến phát khóc và chúng tôi quyết định áp dụng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Tuy nhiên số trời lại không ban may mắn đến cho chúng tôi, sau tới 3 lần thụ tinh trong ống nghiệm đều thất bại, tôi đến kiệt sức và đau đớn khi nhận được kết luận tôi bị vô sinh do chứng đa năng buồng trứng quá nặng. Tôi hoàn toàn suy sụp nhưng may mắn chồng tôi vẫn ở bên cạnh chăm sóc, an ủy và động viên vợ vượt qua giai đoạn khó khăn đó.

Nỗi bất hạnh của người phụ nữ không thể sinh con

Sau đợt đó chúng tôi về nhà, cuộc sống gia đình có chút trầm lắng đi dù tôi cảm nhận được anh thương và yêu tôi hơn, bố mẹ anh bắt đầu gọi điện giục giã về việc muốn có cháu nội bế, bố mẹ tôi cũng mong ngóng đứa cháu ngoại đầu lòng. Càng khốn khổ hơn khi anh là con đầu, là cháu đích tôn, bố mẹ anh và anh đều là người gốc bắc nên khá nặng nề trong việc có con nối dõi. Sau một quãng thời gian anh và tôi quyết định thưa chuyện với bố mẹ anh vì không thể giấu mãi thì ông bà kịch liệt phản đối khi anh đòi nhận con nuôi và tuyên bố từ mặt nếu anh làm thế. Sau cùng ông bà nhân nhượng nói rằng anh phải đi tìm người khác sinh con rồi chung sống với tôi cũng được, thực sự tôi ích kỷ nhưng việc đó là vô cùng khó chấp nhận.

Nỗi bất hạnh của người phụ nữ không thể sinh con

Anh đưa tôi trở lại thành phố trong im lặng, tôi thương anh vô cùng, những lúc nhìn anh giấu ánh mắt đượm buồn, ánh mắt anh nhìn những đứa trẻ con khao khát vui sướng tôi biết lòng anh muốn có con cỡ nào. Càng thương anh tôi càng trách bản thân mình, áp lực từ gia đình anh ngày càng lớn, chúng tôi đã kết hôn được 4 năm.

Tôi không biết mình liệu có giữ được hạnh phúc mong manh này khi không thể thực hiện thiên chức người phụ nữ hay không? nếu nhất giữ anh bên cạnh có phải tôi quá ích kỷ và chỉ biết nghĩ cho mình hay không? Cuộc sống hạnh phúc như mơ của tôi thoáng chốc dường như sụp đổ chỉ vì tôi bị vô sinh!